Niềm hy vọng mang tên “tiền thưởng tết”
Cập nhật ngày 03/01/2012 1:56:57 SA
Là công nhân của một công ty ở phường Hiệp Bình Phước, quận Thủ Đức, TP.HCM nên tôi hiểu niềm hy vọng về tiền thưởng tết của công nhân vào thời gian sắp tết này to lớn đến thế nào.
 |
| Tiền thưởng tết khá, sang năm lương được tăng là ước mơ của những người làm công ăn lương. Ảnh: Thanh Hảo |
Với tôi, cũng như với nhiều công nhân khác, tết là cơ hội đoàn tụ gia đình, là khoảng thời gian quý báu dành cho người thân, bạn bè. Tết cũng là thời gian để nghỉ ngơi, không còn phải bận tâm đến chỉ tiêu, tăng ca, đổi ca… Bởi thế ai cũng mong muốn tiền thưởng tết khá một chút để có được một vé tàu – xe về nhà, có dư kha khá để biếu cha mẹ, mua được ít quà bánh cho con cháu, em út… Chúng tôi cũng muốn có dịp vui chơi và “tự thưởng” một chút sau một năm cặm cụi làm việc từ sáng sớm đến tối, có tuần làm cả thứ bảy, chủ nhật.
Công ty tôi mọi năm bên cạnh tiền thưởng tết “chính thức” từ 100.000 – 200.000 đồng cho một công nhân, còn được thêm tháng lương 13 theo thâm niên. Như tôi làm được bốn năm được nhận một tháng rưỡi lương (3.900.000 đồng), cộng với tiền ABC – là tiền thưởng xét thi đua. Nếu ai không vi phạm nội quy, làm việc tốt sẽ được xếp loại A với tiền thưởng tương ứng là 1.200.000 đồng. Như vậy tổng cộng tiền thưởng của công ty tôi khoảng trên dưới 5 triệu đồng/người.
Năm nay còn đợi xét thi đua chúng tôi mới được biết tiền thưởng cụ thể, nhưng xem ra sẽ không hơn năm trước. 5 triệu đồng nghe có vẻ nhiều, nhưng thật ra với trăm điều cần chi vào dịp tết thì chẳng được rộng rãi, chưa kể năm nay tiền đã mất giá nhiều so với năm ngoái. Tôi có hai đứa con còn đang tuổi đi nhà trẻ, chồng tôi cũng là công nhân, thu nhập hàng tháng của tôi là 2.600.000 đồng, của anh ấy nhiều hơn một chút. Cuộc sống gia đình nhỏ của tôi có thể nói gọn là “làm bữa nào, xào bữa ấy”. Chỉ tính riêng tiền gởi hai đứa cho nhà trẻ, tiền mua sữa và đôi ba thứ linh tinh cho chúng đã hết sạch tháng lương của tôi. Hai vợ chồng tôi đã phải dè sẻn mọi chi tiêu, sinh hoạt. Có những khoản nhất định mà chúng tôi không thể tiết kiệm như tiền học cho các con, tiền nhà trọ, tiền biếu cha mẹ hai bên…
Là người phụ nữ, phụ trách việc ăn uống cho cả nhà, càng lúc tôi càng đau đầu. Khi thịt tăng giá, chúng tôi ăn cá, khô; lúc cá cũng tăng giá, chúng tôi ăn trứng, rau; giờ trứng, rau cũng tăng giá, gạo cũng nhích lên, chưa kể những thứ khác cũng tăng như nước uống, nước xài, điện, gas… Sửa cái nồi cơm điện giá cũng tăng, mua viên thuốc cảm uống cũng tăng, ghé bơm hơi hoặc vá ép cái ruột xe cũng phải móc ra nhiều tiền hơn!
Chỉ mong tiền thưởng khá để có thể dành dụm được một ít. Chúng tôi xem ra khá là may mắn vì một số công nhân khác gần nhà trọ tôi bảo công ty họ thưởng tết chỉ 1 – 2 triệu đồng. Quê của cả hai chúng tôi ở miền Tây kể ra không xa lắm, tiền xăng xe không nhiều, chứ còn những bạn nhà trọ của tôi quê tận miền Bắc, miền Trung xa xôi, năm nay họ không dám về quê ăn tết, một phần vì tàu xe tốn kém, một phần vì tiền thưởng không đủ thấm vào đâu. “Xót tiền tàu xe quá, ăn dè cũng được cả tháng chứ ít đâu, thôi cứ dành dụm đã, vài ba năm hãy về một lần” – nhiều bạn đã nói với tôi như thế.
Tiền thưởng tết khá, sang năm lương được tăng là ước mơ của chúng tôi. Riêng tôi, tôi ước ao sao công ty nào cũng có nhà giữ trẻ cho công nhân. Được vậy chúng tôi có thể yên tâm làm việc hơn, nhất là những lúc tăng ca. Tôi cũng mong sao bữa cơm cho công nhân được sạch sẽ, đầy đủ dinh dưỡng hơn để đảm bảo sức khoẻ và chất lượng lao động… Tôi tin rằng đó cũng là mơ ước của nhiều công nhân khác và không quá khả năng chăm lo của các công ty.
Thanh Phương (quận Thủ Đức, TP.HCM)
Phụ Nữ Mới - SGTT