Sau 5 năm hai đứa lạc mất nhau giữa những dấu chân người dẫm bước trên phố, giữa những bản tin thời sự cứ trôi qua và cả những chuyến xe đi về giữa hai thành phố. Buổi tối hôm đó, bỗng dưng em lên mạng, em chat với anh, trong khi anh nghĩ rằng có lẽ mãi mãi anh chẳng bao giờ gặp em nữa. Bởi đã bao nhiêu lần anh gọi điện cho em, anh nhắn tin cho em và thậm chí viết vài dòng cho em khi nhìn thấy gương mặt cười trên yahoo bật sáng nick của em.

Tất cả là im lặng. Dẫu cho xã hội văn minh, khoa học phát triển ra chiếc điện thoại di động. Dẫu hai chàng sinh viên Đại học Stanford là David Filo và Jerry Yang đã lập ra yahoo vào năm 1995 cho đến khi nhờ yahoo mà anh và em gặp nhau, thì những tin nhắn cũng không thể làm cho lòng vui khi chỉ cần một cái click chuột, em xóa nick của anh ra khỏi danh sách friends của em. Một khoảng thời gian dài, mỗi đêm anh và em đều gặp nhau trên 360 độ, em kể cho anh lũ học trò của em, gọi là lũ học trò nhưng thật ra đó đều là những số phận.
Em tốt nghiệp Đại học Hoa văn, rồi em trở thành cô giáo dạy tiếng Hoa cho một Trung tâm mà học trò chính là những cô gái lấy chồng Đài Loan hoặc sắp sửa bước chân đến xứ sở đó để làm vợ. Em kể về những cô gái chân quê, nghèo khó, đọc chữ Việt chưa xong lại phải vào lớp học một ngôn ngữ khác để đối thoại với người chồng mà mình không hề thương yêu, mà lấy chồng chỉ vì muốn thay đổi cho mình và gia đình một cuộc sống tốt đẹp hơn.
Có câu chuyện em kể cứ ở lại trong trí nhớ của anh là nửa đêm, khi em chuẩn bị đi ngủ thì một cô học trò mới vào học vài ngày, trước đó xin số điện thoại của em với lý do: “Khi nào em cần hỏi tiếng Hoa thì em gọi” đã gọi điện cho em. Tưởng cô ta chỉ hỏi vậy thôi, vì cô ta mới lấy chồng được một tháng, nhưng gần như chồng cô và cô chỉ nói chuyện bằng tay vì cả hai bất đồng ngôn ngữ. Cô ta nói qua điện thoại, như có âm thanh của tiếng gió lùa: “Chị ơi, chị dạy cho em tiếng Hoa mày đừng đánh tao là như thế nào?” Khi trả lời cho cô học trò, lòng em như có những vết dao đâm.
Em nhạy cảm lắm, anh biết thế, vì dẫu chỉ viết blog, nhưng em đã đưa ra cái nhìn cặn kẽ của mình với cuộc đời. Em sống trong một gia đình hạnh phúc, em xài chiếc điện thoại LG xinh xinh, em đi chiếc xe tay gas êm ái, em phóng xe chậm rãi ra phố phường, thỉnh thoảng em ghé hàng chè bưởi ăn dùm cho bà bán chè bởi vì em muốn “mở hàng giữa giờ” cho người đàn bà lam lũ kiếm sống giữa dòng đời kia mau hết hàng, để về nhà lo chuyện gia đình. Và mỗi tối, 10 giờ em rời khỏi trường, em rời khỏi những cô học trò học tiếng Hoa của mình, mỗi cô học trò là một số phận để mai sau, khi thành nhà văn, họ sẽ trở thành nhân vật của em. Em ăn cơm, em tắm rửa xong là lên mạng.
Em vẫn bảo anh: “Mười giờ em sẽ mở máy”. Có khi mười giờ anh vẫn còn rong chơi với bạn bè ngoài phố, có khi 10 giờ anh đã ngủ vì nhiều công việc quá. Nhưng 10 giờ em vẫn mở máy. Anh và em thỉnh thoảng chuyện trò nhau trong đêm khuya ấy. Và có khi anh đã tắt máy, em vẫn còn đang làm việc. Nhưng đó là niềm vui của anh và của em.
Anh còn có tính xấu là khi nhậu say với bạn bè, là mở máy nhắn tin cho em. Ai đó đã nói, khi say ta nhớ đến người đàn bà ta thương yêu nhất, vậy thôi. Khi anh nhắn tin như thế, những tin nhắn vẩn vơ là em biết anh say. Hôm sau em mới nhắn tin cho anh: “Tối hôm qua anh uống mấy chai?” “Sao em biết?” “Thì anh nhắn tin cho em sai chính tả là em biết ngay”.
Anh cười vu vơ khi ngồi trong quán cà phê, cô bé giữ két ở quán thích bản nhạc “Bụi bay vào mắt”, cứ mở lặp đi lặp lại bài hát đó khiến anh thuộc cả lời: “Bụi kia sao bay vào mắt, làm khóe mi rưng rưng đến nghẹn ngào. Thì anh hôm nay, và tình yêu của anh. Cũng là bụi trong mắt em thôi...?”
Anh chưa tới nhà em, nhưng anh biết đó là một khu tập thể. Anh biết đường em đi có nhiều cây, gần nhà em có một trường Mầm non và nhà em gần chợ. Em hỏi sao anh biết, anh cười: “Anh lên mạng, tìm đường đi trên bản đồ, anh biết Mai Động ở chỗ nào ngay đó mà.” May mà Hà Nội nhỏ, không thênh thang như Sài Gòn, cũng chẳng mênh mông như những con đường đi mãi mà không tới đích. Gọi một chiếc xe thồ, bác tài sẽ đưa tới tận chân trời góc bể.
Ta gặp nhau sau những lần chat trên mạng, một ngày Hà Nội không có ánh trăng. Tại sao ta phải gặp nhau em nhỉ? Rồi em sẽ vỡ mộng vì cách ăn nói vụng về của anh hay em không thấy ở anh một Hoàng tử phi con ngựa trắng qua những cánh đồng hoa như trong các truyện cổ tích?
Anh đã không phi con ngựa trắng qua những cánh đồng hoa tìm đến em, mà anh lại thuê một chiếc xe thồ với bộ quần áo đầy bụi bặm, với cách ăn nói vụng về. Chắc hôm đó em rất thất vọng về anh? Anh đoán thế, và khi rời khỏi, Hà Nội trong mùa đang chuyển, khi anh rời khỏi, Hà Nội sẽ vào đông. Và như chuyện của chúng ta cũng đang vào mùa đông. Từ đó, anh lạc mất em.
- Anh ơi, tối nay mười giờ em mở máy. Anh nhớ chat với em một lát, anh nhé. Tin nhắn của em sau 5 năm không gặp nhau.
Cảm giác của sự tìm gặp nhau dẫu chỉ là giữa muôn trùng, là những dòng chữ trên yahoo vẫn ấm lòng. Em là Cô giáo, em viết luôn chuẩn, còn anh đánh các bàn phím chỉ bằng một ngón tay, luôn sai nhiều lỗi. Nhưng có sao đâu?
- Cuối tháng này em vào Sài Gòn. Anh có vào đó công tác không?
- Em vào thì anh cũng sẽ vào, chỉ một chuyến xe lửa là tới thôi.
- Vậy hẹn gặp anh nhé. Lâu lắm rồi em không gặp anh.
Đôi khi chỉ cần vài dòng tin nhắn là lòng reo lên như thể đang ở trong cơn nắng hạn, bỗng gặp một cơn mưa vùi.
Chuyến xe lửa đêm ấy anh nhắn cho em, hẹn ở một quán ăn. Anh làm như em thích ăn uống lắm. Nhưng anh nhớ lời của ông văn sĩ nào đó, khi yêu nhau người ta thường đói bụng. Anh biết quán nhậu đó chỉ là cái cớ để anh nhìn em, để anh nghe em nói cười, để anh biết rằng giữa muôn trùng cuộc sống này, biết bao người đã từng thoắt gặp rồi mãi mãi lạc nhau trong đám đông. Anh đã không lạc em trong đám đông.
Em đâu có biết là anh tới trước giờ hẹn 30 phút, em cũng đâu biết là anh cũng đâu tài giỏi khi tìm ra quán xinh xinh ấy. Chẳng qua là có lần bạn bè rủ rê anh tới, tới lần đầu để rồi thành quen. Còn em thì không quen với đường sá Sài Gòn tắc nghẽn, bởi có quá nhiều những lô cốt chắn đường và những anh chàng taxi khi biết khách không biết đường hay chạy vòng vòng để tính tiền.
Anh không dám uống nhiều trước khi em tới, vì khi uống say, anh không kiềm chế được mình, có thể anh sẽ ôm em trong đám đông, có thể anh sẽ nói anh yêu em trước đám đông, như thế anh sẽ làm cho em giận như 5 năm trước, một cơn say đã làm cho anh suýt mất em. Em đó, em xinh đẹp, em hồn nhiên, em cười. Anh đã gặp em trong cơn nắng Sài Gòn. Vậy là lòng anh tràn ngập hạnh phúc.
Em đã về lại Hà Nội của em. Hà Nội với những con đường đầy bóng cây xanh, nơi đó anh cũng đã từng lang thang như thể anh muốn thuộc tất cả những gì thuộc về em. Chỉ tiếc là anh chưa ăn chén chè bưởi ở quán hàng nơi trường em dạy học để nói với em rằng: Anh cũng đã ăn chè bưởi đúng hàng em đã từng ăn.
Anh cũng về lại thành phố của anh. Thành phố có công viên chạy dài hàng chục cây số với cỏ xanh và cây xanh, trước mặt là biển rì rầm sóng vỗ. Ở công viên ấy có rất nhiều ghế đá, anh đã từng mơ khi em tới thành phố của anh, anh sẽ rủ em ra một chiếc ghế đá nhìn ra biển đó mà ôm em vào lòng.
Nhưng thôi. Đã 10 giờ đêm rồi, em sắp mở máy. Nick name chợt bừng sáng, anh sẽ lại chat với em. Anh sẽ hỏi em: “Em ăn cơm chưa?” Câu hỏi thật buồn cười em nhỉ?
Khuê Việt Trường
Phụ Nữ Mới - HPGD